đọc truyện về đi anh nơi đây em vẫn đợi
Truyện tình: anh lại để mất em nửa rồi. Truyện ngắn tình yêu 1,130 Lượt xem. Tôi bắt đầu cảm nhận được cái se lạnh của mùa thu Hà Nội, khi những đợt gió đầu mùa chỉ khẽ mơn man trong cái lạnh nhè nhẹ giữa tiết trời râm mát, khi những ánh nắng chói chang vàng dệt
Tám giờ, anh đợi em nơi quán cà phê vỉa hè đầu con hẻm 05 . Thực ra là đã năm phút trôi qua cho tới lúc tám giờ. Một bóng lưng vụt qua, mùi dầu dừa không lẫn đi đâu được. Ngồi sau chiếc xe tay ga bóng loáng. Chiếc váy hồi chiều em mặc vẫn chưa thay.
Bạn đang xem: Đọc truyện vợ ơi học bài full. Về Đi Anh, nơi Đây Em Vẫn Đợi - Lan Rùa - Update C52 - 53. Hoa tứ Dẫn - Đường Thất Công Tử - Update P2 - C02. Siêu quậy ngôi trường SS - Ngọc Nhi ( Update chương 23)
Chính vì vậy, Chúa Giê-su từng dạy "Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình
truyện Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi của Tác giả (Lan Rùa), ebook full PRC, ePub full, Mobi full và PDF tạo bởi TTC: Nội Dung Truyện : Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn ĐợiPhần 2 của Anh chọn ai? Siêu mẫu hay OsinCâu chuyện tình buồn giữa đại ca của Đại Bàng Đen và cô bé mồ côi…-
Texte Drole Pour Site De Rencontre. Một ngày đen đủi, tới chỗ làm thì người ta báo tôi nghỉ việc vài ngày, đã tuyển người khác. Phải vất vả lắm, tôi mới kiếm được công việc này, vậy mà giờ…buồn thật…Chưa kịp bước chân vào nhà thì bà chủ trọ báo, chỗ này đã có người mua, cho tôi hai ngày đi kiếm chỗ khác…Vừa mất việc, vừa mất chỗ ở, như này là sao hả trời???Đứng trước cánh cửa, thực là không dám mở, một cảm giác cô đơn, lạnh lẽo tự dưng dâng lên…hắn đã đi chưa?-”Về rồi à?”-”Anh chưa đi?”-”Ừ, tôi định đợi em…”-”Tôi về đây, có gì thì nói đi?”-”À, tôi định ở nhờ em một hai ngày, hiện tại tôi chưa tìm được chỗ ở…”-”Thế thì mai đi tìm với tôi, chỗ này có người thuê rồi, tôi cũng sắp phải chuyển…”Cả hai ngày trời, dưới cái nắng ròng rã của Sài Gòn, tôi và hắn, không kiếm nổi một cái nhà…dù cố gắng thương lượng, trả giá cao một chút, nhưng kết quả là không thấy…Buổi tối, người chủ mới của khu nhà tới, dù chúng tôi có xin xỏ, họ vẫn vô tình đuổi…Đang định rủ Việt xuống hầm đi bộ lánh nạn tạm, mai đi ngủ tiếp thì hắn nhận được một cuộc gọi…Sau đó, mặt mày rạng rỡ nói với tôi”Có tin mừng…”Thì ra hắn có một người bạn đi nước ngoài gấp, cần người trông coi quán bia hơi, nhưng đấy là tin mừng của hắn có phải của tôi đâu?-”Đi cùng tôi?”-”Thôi, anh đi đi, không phải lo cho tôi…”-”Tối nay em định ngủ đâu? Thôi cứ đi với tôi…ở tạm mai đi kiếm nhà kiếm việc, được thì chuyển…”Ừ thì tôi cũng từng giúp hắn, giờ để hắn giúp lại, cũng chẳng sao…Những ngày sau đó, tôi vẫn kiên trì đi tìm nhà, tìm việc…mà mãi không được…Sau dần, quá chán nản, tôi bỏ ý định, ở lại quán bia giúp hắn, Việt tất nhiên trông coi hộ bạn, nên là ông chủ, hắn cũng ưu ái giao cho tôi chức quản lí sổ sách…quán bia cũng nhỏ, đâm ra tôi khá là nhàn…Tầng một để bán hàng, còn tầng hai bên trên có căn phòng, tôi và hắn cùng ở, so với phòng trước kia của tôi thì tốt hơn nhiều, có điều hòa, tivi, tủ lạnh…Tôi vẫn nằm trên giường, còn hắn vẫn nằm dưới đất…nhân viên và người ra vào quán thường hiểu lầm… dù tôi có giải thích, nản, tôi mặc kệ họ…Cuộc sống của tôi giờ rất tốt, phải nói là quá tốt, hơn trước rất nhiều, nhưng tôi cảm nhận rõ, từng thay đổi của mình…Tôi để ý tới hắn nhiều hơn, hắn cười, tôi cũng thấy vui…hằng ngày chúng tôi ăn cùng nhau, ở chung một phòng…nói nhiều chuyện linh tinh…thỉnh thoảng hắn phải ra ngoài có việc, tôi biết mình sẽ mong ngóng hắn về…cảm giác tôi dành cho hắn, thực sự không hiểu bây giờ nên gọi là gì???Cũng chính vì tôi để ý tới hắn, tôi cũng mới biết, hắn rất được các nhân viên nữ ái mộ…Trong số những nhân viên của cửa hàng, có một đứa tên Linh, khá xinh, ngũ quan đâu ra đấy, …không lúc nào rời mắt khỏi Việt, trước mặt hắn, nó khá thân với tôi, nhưng sau lưng, thì mặt lạnh tanh…tôi cũng mặc kệ thôi, tôi và nó, chẳng liên quan tới nhau…Cuối buổi, tôi thường giao sổ sách và tiền lại cho Việt…hắn chỉ xem cho có lệ…có vẻ như hắn tin tưởng tôi…Bỗng một ngày, tôi thấy hắn nhìn chằm chằm vào cuốn sổ, vẻ mặt hơi khác, nhưng không nói gì…sang hôm sau, hôm sau nữa vẫn vẻ mặt ấy…-”Sao vậy?”-”Không có gì…em làm việc đi…”Thái độ của hắn khiến tôi lo lắng, hắn nhanh nhẹn bước ra ngoài, gọi Linh-”Đi theo anh!”Thấy Việt như vậy, nó mừng lắm, tôi có thể thấy nụ cười hớn hở trên mặt nó, haizz…Lòng tôi quả thật, nhen nhóm bốc lửa…Tôi đã cố trấn tĩnh, chắc chỉ chuyện công việc…mà không thể…Linh đẹp là thế…hắn còn chưa bao giờ xưng anh với tôi…vậy mà với Linh? Nghe như quen biết lâu rồi nhỉ???Ngồi một lúc, tự nhiên tôi thấy buồn bực…với sang định làm chai bia, hóa ra bán hết, chán, định đi xuống nhà kho lấy lên một ít, cánh cửa hơi hé, bên trong là giọng Việt, dù biết là không phải, nhưng thực sự tôi không kiềm được-”Anh Cả, tha cho em đi…em xin…”-”Tại sao em cố xin thằng Hai tới đây? Có phải em lên kế hoạch từ trước không?”-”Anh Cả, Út biết lỗi rồi…”Anh Cả? Út? Chẳng phải hắn không có gia đình sao? Tôi còn chưa định ngờ một người hiền dịu như hắn có thể ra tay với phụ Cả, trước đây anh chưa từng đánh Út…”-”Lần sau đừng phạm phải…”Tôi cố gắng bịt miệng, thì ra, mấy ngày qua Linh đã cố tình để tôi ghi sai hàng bán ra, cũng không đưa tôi khoản tiền sai lệch đó…cũng may, Việt vẫn còn tỉnh táo…-”Có sao chứ…đằng nào anh cũng chỉ lợi dụng nó thôi mà, em làm là giúp sau này anh có cớ đuổi nó ra khỏi đây…”-”Im ngay…”-”Anh Cả, em thương anh…”-”Chuyện đó anh đã nói dứt khoát không dưới một lần rồi…”-”Tại sao chứ, em có gì không tốt? Tại sao? Em không hiểu? Kế hoạch gì mà cần phải từ bỏ ngôi biệt thự xa hoa? Lén lén lút lút ẩn nấp dưới thân phận ông chủ của cái quán bia hơi bẩn thỉu??? Con đó có gì hơn em? Thay vì lợi dụng con đó, anh lợi dụng em đi…em tình nguyện…nhìn anh và nó, em không chịu nổi!!!”Người tôi gần như hóa đá…À thì ra là vậy…càng nghe càng hiểu…hóa ra con nợ mấy ngày nay ở nhà tôi…là đại ca của một băng nhóm xã hội đen, tiền tiêu còn chẳng hết nói gì tới việc nợ nần?Suy nghĩ đầu tiên của tôi là vào đấm cho hắn một quả, nhưng tôi quá nóng vội rồi? Chẳng phải hắn định lợi dụng tôi vào một việc gì đó? Chẳng phải hắn là đại ca? Làm sao tôi đánh được với hắn…Lấy lại bình tĩnh, tôi cố gắng nhẹ nhàng rời khỏi…Tôi không biết mình nên đi đâu, chỉ biết là, càng xa càng tốt…đau nhói…thì ra, tất cả những ngày qua…chỉ là lợi dụng, chỉ là giả dối…
Tác giảLan Rùa Thể loạiTruyện Teen NguồnSưu tầm Tình trạngHoàn Thành Lượt đọc728 Cập nhật17/11/2016 Truyện Về Đi Anh… Nơi Đây Em Vẫn Đợi của tác giả trẻ nhưng đầy tài năng Lan Rùa là một Câu chuyện tình buồn giữa đại ca của Đại Bàng Đen và cô bé mồ côi…- Anh à? Anh nói xem? Thế gian có bao nhiêu người…Tại sao mình lại tìm thấy nhau?- Bởi vì em thuộc về anh…em là của anh…- Không phải…là vì anh là của em…anh thuộc về em- Ừ, bởi vì ta thuộc về nhau!!! Chương mới cập nhật Về Đi Anh… Nơi Đây Em Vẫn Đợi Danh sách chương Về Đi Anh… Nơi Đây Em Vẫn Đợi
Tác giả truyệnLan Rùa Phát thanh viênPin TỪ KHÓALan đi anh nơi đây em vẫn đợi - Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi - Chương 01 - 05 - Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi - Chương 06 - 10 - Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi - Chương 11 - 13 - Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi - Chương 14 - 17 - Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi - Chương 18 - 20 - Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi - Chương 21 - 23 - Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi - Chương 24 - 28 - Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi - Chương 29 - 32 - Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi - Chương 33 - 39 - Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi - Chương 40 - 41 - Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi - Chương 42 - 43 - Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi - Chương 44 - 45 - Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi - Chương 46 - 47 - Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi - Chương 48 - 49 - Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi - Chương 50 - 51 - Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi - Chương 52 - 53 “Về đi anh, nơi đây em vẫn đợi” kể về mối tình buồn của cô bé mồ côi và anh chàng thủ lĩnh bang Đại Bàng Đen. – Sao cô bé đột nhiên im lặng vậy? – Anh ơi, nếu có một ngày mình không còn bên cạnh nhau nữa thì phải làm sao? – Trời đất, xem phim nhiều quá rồi… – Anh trả lời đi??? – Dĩ nhiên anh sẽ lật tung địa cầu này lên để tìm em… – Em thì sẽ không như vậy đâu… – Thật sao? Anh không quan trọng? – Đồ ngốc, anh đã đi tìm em, em cũng đi, nhỡ chúng ta không gặp được nhau thì sao? Em sẽ luôn ở nơi đây thôi nhé…sẽ luôn đợi anh… Thế gian này có bao nhiêu người, tại sao mình lại tìm thấy nhau? Bởi vì ta thuộc về nhau. Bộ truyện này là phần hai của truyện “Anh trọn ai? Siêu mẫu hay osin?” bạn có thể đọc phần một trước để hiểu tường tận và chi tiết rồi đọc phần hai sau, sẽ dễ cảm nhận được ý của tác giả sâu sắc hơn. Tuy nhiên nếu đọc bộ “Về đi anh, nơi đây em vẫn đợi” này trước thì cũng không ảnh hưởng gì mấy đâu nhé. Nội dung truyên hay xuất sắc, cảm động, lối viết văn tinh tế, sáng tạo và không bị nhàm chán. Càng đọc về sau thì bạn càng bị hút vào mạch truyện lúc nào mà không hay biết. Truyện của tác giả Lan Rùa luôn mang đến cho người đọc sự cuốn hút và nét độc đáo riêng. Phải công nhận một điều là bộ truyện nào của tác giả Việt Nam tài năng này cũng hay hết không riêng gì bộ “Về Đi Anh, Nơi Đây Em Vẫn Đợi” này. Hầu hết khi đọc truyện Lan Rùa bạn sẽ được thay đổi theo bản nhạc cảm xúc liên tục và cao trào, từ cực kỳ vui nhộn rồi chuyển sang cực kỳ bi thương, khiến con người ta cười như điên dại rồi lại đau lòng đến chảy nước mắt. Cảnh báo cao độ là khi đọc truyện của Lan Rùa rất dễ bị nghiện nên các bạn phải chuẩn bị sẵn sàng tâm lý trước nhé. Mình thực sự hâm mộ tác giả này vì sự sáng tạo và viết truyện tuyệt vời. Không những thế tác giả còn góp phần xóa mờ định kiến về truyện Việt Nam nữa trong mắt các bạn fan truyện Trung Quốc nè. Còn chần chừ gì mà bạn không nhảy hố ngay hôm nay nhỉ, bảo đảm sau khi cày xong bộ này bạn sẽ tìm đến các bộ truyện khác của cùng tác giả cho mà xem. Chúc các bạn có một buổi đọc truyện vui vẻ và đừng quên ủng hộ truyện Việt Nam các bạn nhé Thực hiện – Pin Thu Gọn Nội Dung
Lúc đàn em nói hắn còn tưởng bọn chúng trêu, đang định oánh cho mỗi đứa một trận. Bây giờ nhìn dáng vẻ nàng hớt ha hớt hải, vừa dạy vừa quay đầu, sợ sệt nhìn đằng sau, hắn mới hiểu rõ, thế nào là đau …Mấy hôm nay, nàng ngoan ngoãn nghe lời, hắn tuy có không thích nàng sợ hắn, nhưng vẫn nghĩ không sao…miễn là nàng bên hắn…Giờ mới biết, trong lòng nàng, chưa bao giờ khuất phục, chỉ là nhẫn nhịn đợi thời cơ…vậy là nàng cũng coi hắn như bao kẻ bắt cóc, hành hạ nàng trong quá khứ???Hắn đối với nàng, có gì là không tốt?Cuộc sống hắn cho nàng – ắt hẳn phải sung sướng gấp vạn phần cái cuộc sống trước kia của nàng…Vậy tại sao?Tại sao?Nàng tìm cách bỏ chạy…Nàng ghét hắn – ghét tới vậy ư???Hắn phải làm gì? Thả nàng…rồi tìm cách chinh phục nàng lại từ đầu?Nói thì dễ, làm thì không phải vậy…Một là – hắn sợ nếu thả, sự thật là xểnh một giây thôi…rồi để tìm thấy nàng, rất mất công, nàng của hắn, chẳng giỏi cái gì…nhưng trốn rất giỏi…Tất nhiên hắn không tự ti tới mức hắn không thể tìm ra nàng…nhưng cái cảm giác, không biết nàng ở đâu, khiến hắn bực bội…Hai là – hắn không kiên nhẫn được tới thế, với thái độ của nàng hiện tại…bao giờ cho nàng chấp nhận hắn…có thể là không bao giờ…Ba là – cảm giác hàng ngày có nàng, đã thành thân thuộc, hắn không thể thích nghi nổi cái cuộc sống một mình nữa…Và cuối cùng…hắn thực sự sợ, khi hắn không bên nàng, nàng gặp gỡ, trao trái tim cho người khác…vậy thì sau đó, hắn có chinh phục cũng ích gì??? Cho nên, trước khi hắn chiếm được nàng, tốt nhất, vẫn giam nàng bên mình…để nàng không có cơ hội yêu ai cả…-”Cô em, định chạy đi đâu…”-”Tôi…tôi chẳng chạy đi đâu cả…”-”Bắt lại…cho nó một bài học cho tao…”Hắn ngồi trong xe, yên lặng theo dõi bọn đàn em…lúc gọi điện, bọn chúng hỏi hắn, có phải đối xử gì đặc biệt với nàng…hắn không nói gì, bọn chúng hiểu như luật thường mà xử, với những người chạy trốn…Với nàng, hắn không lỡ ra tay, vậy để bọn nó cho nàng một bài học…để nàng đừng bao giờ nghĩ lại những chuyện ngốc nghếch đó nữa…Hắn tưởng hắn sẽ hả giận…đời thật trớ trêu…khi thằng Cẩm vừa giơ tay lên định đánh, lòng hắn lại xót xa…nhanh chóng bước ra khỏi ạ!”Hắn khẽ dơ tay ra hiệu, bọn nó biết đường, lặng lẽ lui…còn nàng, người vẫn run cầm cập…Hắn thản nhiên nhìn lòng nàng nghĩ đợt này chết chắc, nàng thừa hiểu, cái giá phải trả của những cuộc chạy trốn không thành…Nàng lấm lét nhìn trộm khuôn mặt hắn…Ánh mắt rất buồn, cả vài phần tức giận…nàng không dám cất lời nói gì cả, nàng đã tính, nhưng nói gì, giờ này cũng thiệt thòi…nàng đợi sự trừng phạt của kia là một Việt thân thiện, sau dần là Việt đáng sợ…nhưng hôm nay mới lần đầu tiên chứng kiến Việt lãnh đạm…thái độ thờ ơ, dưng dửng, hắn vác nàng lên xe, không nói một lời, cả đoạn đường, nàng luôn cẩn thận chú ý dò xét nét tới nhà, dáng vẻ nhỏ bé gầy gò ấy vẫn đi theo vào bếp, mở tủ lạnh, nàng biết điều, lấy nước cho mệt mỏi dựa vào ghế salon ở phòng khách, nàng nhẹ nhàng đấm bóp vai…đầu óc nàng luôn ở trạng thái căng thẳng nhất, phải thôi, trước kia từng bị hành hạ đánh đập, tra tấn các kiểu, nàng trải qua hết, thực sự là nàng rất sợ…khốn khéo nhất thời điểm này, chính là nịnh nọt khiến hắn nguôi giận…Thái độ chăm sóc của nàng, càng khiến hắn khó chịu…Cái hắn muốn, là nàng gần gũi thực sự…chứ không phải hôm nay ngoan ngoãn, ngày mai tìm đường chạy…Hắn bực dọc vào phòng ngủ, nàng lẽo đéo đi theo, tới lúc này thì hắn không thể chịu được, cơn điên trong lòng hắn không thể kìm chế lâu không biết nên làm gì với nàng, thường ngày quản người, làm sai, hắn chỉ có một phản ứng duy nhất, là đập, đánh, tới khi nào hả giận…nhưng nhìn cái dáng người gầy tong teo, hắn không nỡ…Hắn với tay, siết chặt nàng…hôm nay nàng mặc áo sơ mi trắng…Hắn khẽ đẩy cổ áo, để lộ vai trần nõn nà. Nàng run, hắn biết vậy, còn không biết trong cái đầu nhỏ bé này toan tính cái gì??? Hắn mặc kệ, dồn toàn bộ ức hận dồn lên bờ vai mảnh mai…hắn cắn, bằng cả tình yêu và tức giận, tới khi hắn đủ tỉnh táo, thì chỗ đó đã rớm máu…Dù đau tới tái mặt, nàng cũng không hề khóc, nàng tự vạch cổ áo, nói với hắn-”Tâm trạng đã khá lên chưa…Còn bên này nữa, đại ca có muốn xả hận tiếp không?”-”EM CÚT RA NGOÀI…”Nàng lặng lẽ rời đi, hắn tự nhốt mình trong phòng rất lâu…lần này chỉ có vậy thôi sao? Nàng đã tự tưởng tượng những hình phạt rất hà khắc dành cho mình, nhưng, chỉ có vết cắn này sao? Chẳng phải lần này là lần nàng được khoan hồng nhất hay sao?Nhiều chuyện, gương mặt, ánh mắt hắn…khiến nàng suy nghĩ…cũng cảm thấy hắn rất lợi hại, nàng tính, bây giờ không phải thời cơ, có lẽ đợi một thời gian nữa hãng trốn, tạm thời hắn không làm gì quá đáng cả, nàng ở lại, cũng có lợi, dù sao nàng cũng muốn nốt khóa học làm ở trong phòng rất lâu, tối cũng không ở tầng dưới, ăn tạm bát cơm nguội, xem mấy chương trình linh tinh, nhưng chẳng vào đầu, mắt luôn hướng lên phía tầng trên…Mọi khi những việc này luôn làm với hắn…hôm nay cảm thấy, hơi lẻ loi…Nàng đi tắm, ngâm mình rất lâu, hắn mua cho nàng đủ loại nước hoa, tinh dầu cao cấp, trước kia nàng chưa từng thấy…Nhẹ nhàng bước ra, đoán hắn phải xuống dưới nhà rồi…vậy mà không hề thấy???Hắn làm gì trong đó?Tại sao nàng thấy bất an?Tại sao lo lắng?Kệ hắn, hắn chết đi…thì nàng được tự do…Nhưng con người, luôn có những lúc không làm theo những gì bộ não mách bảo…sốt ruột, nàng đành mò mẫm lên gác…cửa phòng không hề khóa, nàng rón rén đi vào…
Add bookmark Tác giả Lan Rùa Thể loại Truyện Việt Tình trạng Hoàn thành Lượt đọc 4,287 Cập nhật 20/04/2022 Tên cũ của truyện Bởi ta thuộc về nhau Đây là phần 2 của Anh trọn ai? Siêu mẫu hay osin?, post riêng để bạn nào thích đọc riêng thì đọc. Rate 16+ Câu chuyện tình yêu giữa anh chàng thủ lĩnh bang Đại Bàng Đen và cô bé mồ côi... - Sao cô bé đột nhiên im lặng vậy? - Anh ơi, nếu có một ngày mình không còn bên cạnh nhau nữa thì phải làm sao? - Trời đất, xem phim nhiều quá rồi... - Anh trả lời đi??? - Dĩ nhiên anh sẽ lật tung địa cầu này lên để tìm em... - Em thì sẽ không như vậy đâu... - Thật sao? Anh không quan trọng? - Đồ ngốc, anh đã đi tìm em, em cũng đi, nhỡ chúng ta không gặp được nhau thì sao? Em sẽ luôn ở nơi đây thôi nhé...sẽ luôn đợi anh... ******* - Anh à, anh nói xem? Thế gian có bao nhiêu người...Tại sao mình lại tìm thấy nhau? - Bởi vì em thuộc về anh...em là của anh... - Không phải...là vì anh là của em...anh thuộc về em - Ừ, bởi vì ta thuộc về nhau!!! P/S Lan Rua's story ~ Porcupine & Duck Family Advertisement
đọc truyện về đi anh nơi đây em vẫn đợi